Dị ứng ở trẻ em và phòng ngừa hiệu quả

Dị ứng ở trẻ xảy ra như thế nào

Dị ứng xảy ra khi hệ thống miễn dịch phản ứng quá mức với chất gây dị ứng, coi nó như một kẻ xâm lược và cố gắng chống lại nó. Điều này gây ra các triệu chứng có thể từ khó chịu đến nghiêm trọng hoặc thậm chí đe dọa tính mạng của trẻ.

Trong nỗ lực bảo vệ cơ thể, hệ thống miễn dịch tạo ra các kháng thể được gọi là immunoglobulin E (IgE). Các kháng thể này sau đó khiến một số tế bào giải phóng các hóa chất (bao gồm cả histamine) vào máu để bảo vệ chống lại “kẻ xâm lược” chất gây dị ứng. Đó là việc giải phóng các hóa chất này gây ra các phản ứng dị ứng.

Các phản ứng có thể ảnh hưởng đến mắt, mũi, họng, phổi, da và đường tiêu hóa. Tiếp xúc trong tương lai với cùng một chất gây dị ứng sẽ kích hoạt phản ứng dị ứng này một lần nữa.

Một số dị ứng là theo mùa và chỉ xảy ra vào những thời điểm nhất định trong năm (như khi số lượng phấn hoa cao); những người khác có thể xảy ra bất cứ lúc nào ai đó tiếp xúc với chất gây dị ứng. Vì vậy, khi một người bị dị ứng thực phẩm ăn thức ăn cụ thể đó hoặc một người bị dị ứng với mạt bụi tiếp xúc với chúng, họ sẽ có phản ứng dị ứng.

Các triệu chứng dị ứng ở trẻ em

Các triệu chứng dị ứng đối với các chất trong không khí

Các chất gây dị ứng trong không khí có thể gây ra bệnh viêm mũi dị ứng, thường phát triểnkhi trẻ 10 tuổi, đạt đến đỉnh điểm ở thanh thiếu niên hoặc đầu hai mươi, và thường biến mất ở độ tuổi từ 40 đến 60.

Các triệu chứng của viêm mũi dị ứng có thể bao gồm:

  • Hắt xì
  • Ngứa mũi và / hoặc cổ họng
  • Nghẹt mũi
  • Ho

Một số người bị dị ứng với các tác nhân trong không khí cũng có thể bị viêm kết mạc dị ứng gọi với các triệu chứng như: ngứa, chảy nước mắt và / hoặc đỏ mắt, đây được gọi là viêm kết mạc dị ứng. (Quầng thâm đôi khi xuất hiện xung quanh mắt được gọi là “bóng râm” dị ứng.)

Triệu chứng dị ứng thực phẩm, thuốc hoặc dị ứng côn trùng
  • Thở khò khè
  • Khó thở
  • Ho
  • Khàn tiếng
  • Thắt cổ họng
  • Đau bụng
  • Nôn mửa
  • Bệnh tiêu chảy
  • Ngứa, chảy nước mắt hoặc sưng mắt
  • Sưng tấy
  • Giảm huyết áp, gây choáng váng hoặc mất ý thức

Các phản ứng dị ứng có thể khác nhau. Đôi khi, trẻ có thể có một phản ứng nhẹ chỉ ảnh hưởng đến một hệ thống cơ thể, như nổi mề đay trên da. Những lần khác, phản ứng có thể nghiêm trọng hơn và liên quan đến nhiều bộ phận của cơ thể. Phản ứng nhẹ trong quá khứ không có nghĩa là phản ứng trong tương lai sẽ nhẹ.

Làm thế nào để chẩn đoán dị ứng?

Một số bệnh dị ứng khá dễ xác định nhưng một số khác lại có triệu chứng giống các bệnh khác và không rõ ràng.

Nếu con bạn có các triệu chứng giống như cảm lạnh kéo dài hơn một hoặc hai tuần hoặc bị “cảm lạnh” vào cùng một thời điểm hàng năm, bạn hãy đưa bé tới bác sĩ để được chẩn đoán và kiểm tra dị ứng.

Để tìm nguyên nhân gây dị ứng, bác sĩ dị ứng thường làm xét nghiệm da để tìm các chất gây dị ứng từ môi trường và thực phẩm phổ biến nhất. Việc kiểm tra có thể tiến hành theo hai cách:

  • Một giọt chất gây dị ứng dạng lỏng tinh khiết được nhỏ lên da và vùng bị trầy xước bằng dụng cụ chích nhỏ.
  • Một lượng nhỏ chất gây dị ứng được tiêm ngay dưới da. Thử nghiệm này khiến bạn có cảm giác châm chích nhưng không đau.

Sau khoảng 15 phút, nếu tại vị trí đó xuất hiện một cục u bao quanh bởi vùng hơi đỏ (giống như vết muỗi đốt) thì kết quả là xét nghiệm dương tính.

Xét nghiệm để chẩn đoán dị ứng

Thay vào đó, xét nghiệm máu có thể được thực hiện đối với trẻ em mắc các bệnh về da, những trẻ đang sử dụng một số loại thuốc hoặc những trẻ rất nhạy cảm với một chất gây dị ứng cụ thể.

Ngay cả khi xét nghiệm cho thấy trẻ bị dị ứng, trẻ cũng phải có các triệu chứng để được chẩn đoán là bị dị ứng. Ví dụ, một đứa trẻ mới biết đi có kết quả xét nghiệm dương tính với mạt bụi và hắt hơi nhiều mỗi khi trẻ chơi trên sàn nhà sẽ được coi là dị ứng với mạt bụi.

Dị ứng được điều trị như thế nào?

Không có cách chữa khỏi dị ứng, nhưng các triệu chứng có thể được kiểm soát. Cách tốt nhất để kiểm soát chính là tránh các chất gây dị ứng. Điều đó có nghĩa là bạn phải hướng dẫn cho bé sớm và thường xuyên, không chỉ về bệnh dị ứng mà còn về các phản ứng mà bé có thể gặp phải nếu bé sử dụng hoặc tiếp xúc với chất gây dị ứng.

Bạn cần nói với tất cả những người chăm sóc bé như cô giáo, người trông trẻ, các thành viên khác trong gia đình, kể cả cha mẹ của bạn bè trẻ về việc bé bị dị ứng vì điều đó rất quan trọng.

Nếu việc tránh các chất gây dị ứng trong môi trường là không thể hoặc không có tác dụng, bác sĩ sẽ kê thuốc cho bé bao gồm thuốc kháng histamin, thuốc nhỏ mắt và thuốc xịt mũi.
Nếu trẻ dễ bị dị ứng với các chất kích thích, xà phòng chất tẩy, mẹ nên sử dụng nước tắm thảo dược cho bé để giảm thiểu tối đa nguy cơ bé bị dị ứng tiếp xúc.

Trong một số trường hợp, bác sĩ sẽ khuyên bạn cho bé tiêm phòng dị ứng (liệu pháp miễn dịch) để giúp giải mẫn cảm với chất gây dị ứng. Nhưng các mũi tiêm phòng dị ứng chỉ hữu ích đối với các chất gây dị ứng như bụi, nấm mốc, phấn hoa, động vật và côn trùng đốt. Chúng không có tác dụng cho dị ứng thực phẩm.

Phòng tránh dị ứng từ không khí
  • Để giúp trẻ tránh các chất gây dị ứng trong không khí, bạn cần nhớ:
  • Không cho vật nuôi trong gia đình vào phòng ngủ của bé
  • Không sử dụng thảm trải sàn khỏi phòng của trẻ (sàn gỗ không bám nhiều bụi như thảm trải sàn).
  • Đừng treo rèm dày và loại bỏ những vật dụng khác khiến bụi tích tụ.
  • Dọn dẹp khi trẻ không ở trong phòng.
  • Sử dụng các tấm phủ đặc biệt để bịt kín gối và nệm nếu bé bị dị ứng với mạt bụi.
  • Nếu con bạn bị dị ứng phấn hoa, hãy đóng cửa sổ khi mùa phấn hoa đang đến đỉnh điểm, cho con bạn đi tắm hoặc tắm và thay quần áo sau khi ra ngoài trời, và đừng để con bạn cắt cỏ.
  • Nếu trẻ bị dị ứng với nấm mốc, bạn nên giữ trẻ tránh xa các khu vực ẩm ướt, chẳng hạn như tầng hầm, nhà kho và giữ cho phòng tắm và các khu vực dễ bị nấm mốc khác sạch sẽ và khô ráo.
Phòng tránh dị ứng thực phẩm

Trẻ em bị dị ứng thực phẩm phải hoàn toàn tránh các sản phẩm được làm từ các nguyên liệu gây dị ứng. Việc tránh triệt để sẽ rất khó khăn vì chất gây dị ứng được tìm thấy trong nhiều loại thực phẩm và sản phẩm không ngờ tới.

Luôn đọc nhãn của thực phẩm đóng gói để xem có chứa chất gây dị ứng cho bé hay không. Nhưng điều quan trọng bạn cần nhớ là thực phẩm “an toàn” có thể trở nên không an toàn nếu các công ty thực phẩm thay đổi thành phần, quy trình hoặc địa điểm sản xuất.

Phòng tránh dị ứng do nhiễm chéo

Điều này thật sự rất khó khăn bởi không phải các công ty nào cũng sẽ dán nhãn về nguy cơ lây nhiễm chéo. Bạn có thể thấy các câu như “Có thể chứa…”, “Được xử lý trong một cơ sở cũng xử lý…” hoặc “Được sản xuất trên thiết bị cũng được sử dụng cho…” ở một số nhãn sản phẩm có ghi.

Sự lây nhiễm chéo cũng có thể xảy ra tại nhà hoặc trong nhà hàng khi các bề mặt bếp hoặc dụng cụ được sử dụng cho các loại thực phẩm khác nhau.

Kết luận

Nếu bé nhà bạn có cơ địa dị ứng, bạn cần đưa bé tới gặp bác sĩ để có chế độ ăn uống cũng như tạo môi trường sống tốt nhất cho bé. Chúc bé luôn khỏe!

Diệp An Nhi – Mẹ Tròn Con Vuông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *